Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2014

Đừng ngại nữa, sao mà kịp với thị thành, thôi thì bạn hãy hôn nhau đi..

Tại cái thế kỷ 21 rồi nhưng người Việt Nam mình vẫn còn đầy rẫy những thói xấu, những định kiến. Chính cái hẹp hòi, tính hay dò xét, thọc mạch của chúng ta làm cho xã hội đi xuống, con người bị ràng buộc bởi những điều không đáng có.


Ví dụ như làm giáo viên thì phải thanh cao từ A đến Z, giáo viên mà ngày đi dậy học, tối đi làm nhân viên bưng bê thì nhục mặt, yêu nhau thì phải chọn chỗ kín đáo mà ôm hôn, thể hiện tình cảm. Có ngồi ở công viên mà chụt chẹt tí thì bị cho là vô ý thức, là nhức mắt. Thế nên mới có chuyện ghê tởm trước những cái hôn nhưng lại bình thản trước những cái tè bậy. Yêu nhau cứ phải dắt díu vào nhà nghỉ để khỏi bị dòm ngó nên mới có đủ chuyện ăn cơm trước kẻng. Bài viết này khá hay, mọi người đọc và suy ngẫm nhé!

Ở Sài Gòn, người ta phải tính thật kỹ càng từ vị trí hôn cho tới thời gian hôn


Muốn hôn nhau cho thỏa thích, yêu nhau cho si mê, người ở Sài Gòn phải đi tìm cafe lùm, cafe chòi, phải vào nhà nghỉ, khách sạn, phải trả tiền để có được phút âu yếm với nhau trong những xa cách ngột ngạt bị choán lấy bởi còi xe, tiếng người và cả những cái máy ảnh của tay chơi hay dòm ngó, chụp choẹt. Trong một phút khác, cafe lùm bị dòm ngó bởi “tệ nạn” bởi những chuyện úp mở tình ái, cặp đôi lại ngần ngại, sợ hãi, không biết phải đến đâu cho một chút riêng tư cuối cùng.



Cái quyền tối thượng và xinh đẹp nhất của loài người: kết đôi và yêu đương đã trở thành một hành vi cần che kín trong một không gian chật hẹp, cần bày tỏ trong một chốn công cộng với hàng trăm cặp mắt dòm ngó xung quanh. Tình yêu phải tính đếm thật kỹ càng từ vị trí hôn cho tới thời gian hôn. Phải đến chân cầu trước 20 giờ, trước khi các cặp đôi khác cũng “đổ bộ” tới đây. Phải rời cây cầu trước 22 giờ, trước khi các anh đô thị xua xe đi dẹp tệ nạn xã hội xung quanh đó. Sự kỹ lưỡng khiến bờ môi khát nụ hôn mím lại, khép hờ, đượm chút buồn bã của toan tính.

Một cái hôn đánh dấu một tình yêu, một sự nồng nàn, chút say sưa, ở cái thành phố đầy lý trí này, thật là khó khăn như phải có công phu kinh nghiệm dữ lắm mới làm nổi.
Ở Sài Gòn, người ta chưa thể ôm chầm lấy nhau giữa phố, riết lấy nhau bởi một nụ hôn mê đắm mà bất chấp xung quanh nhòm ngó và sẵn sàng ồn ào thảo luận. Người ta cũng chưa thể chạy ngay đến bên nhau, ấn vào nhau một nụ hôn như trong phim ảnh giữa đường phố New York. Cô gái ngại ngùng. Chàng trai ngần ngừ.



Bởi vậy, ở Sài Gòn khi hôn nhau người ta không nhìn qua vai người mình yêu, bởi ngần ngại chạm phải ánh mắt của ai đó từ cặp đôi đứng cạnh. Khi hôn nhau, người ta cố gắng đứng sát cạnh nhau, cố hôn thật nhanh hoặc câm lặng lắng nghe tiếng xe và những nhóm người cười nói lướt qua, có một khoảng rỗng không bám riết lấy cô gái và chàng trai, giữa ước muốn tưởng chừng đơn giản như hơi thở. Cái hôn đắm chìm trong yêu đương, ngột ngạt, say mê, vụn vỡ và cả những toan lo bất thần lướt qua mí mắt.

Nếu một lúc nào đó đêm nay, bạn ra phố và thấy người ta hôn nhau, xin đừng cười rúc rích, hãy lặng lẽ dời gót ra xa, bởi đó là phút giây bình an hiếm hoi nhất mà thế giới đô thị này còn lại.

Đừng ngại nữa, sao mà kịp với thị thành, thôi thì bạn hãy hôn nhau đi..

0 nhận xét:

Đăng nhận xét