Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2014

Mình chia tay anh nhé! yêu đủ rồi

Mình yêu nhau như vậy quá đủ rồi phải không? Em tin rằng chia tay sẽ tốt cho cả 2.

Yêu đủ rồi, mình chia tay anh nhé!

Mình yêu nhau bao lâu rồi anh nhỉ? 

Sao e có cảm giác vừa như mới hôm qua lại vừa như đã xa lắm rồi. Tại đoạn đường mơ hồ ý, liệu ta đã làm được điều gì cho nhau? Hay chỉ có chút yêu thương tạm bợ để xóa nhòa mớ cảm xúc lạc lõng, vô định trong nhau?

Em và anh vẫn là người yêu đấy thôi! Vẫn nói truyện, vẫn đưa ánh mắt chớp chớp nhìn nhau ở gang tấc. Song những ngày dài trôi qua mà không có anh bên cạnh, em vẫn thấy bình thản một cách lạ lùng? Phải chăng tình cảm nơi em chưa đủ lớn để nhớ da diết 1 chàng trai như anh? Phải chăng anh cũng chẳng nhớ nhung gì với hình bóng của 1 cô gái rất đỗi bình thường như em? Phải chăng 2 chúng ta đang ngộ nhận về 1 tình yêu đích thực? 

Em là 1 cô gái hiền lành nhưng cũng rất cá tính, thích các ngày nắng ấm và cũng đem lòng yêu các hôm mưa lạnh. Em hay viết văn. Sự nghiệp cầm bút thú vị song cũng nhiều gian nan, hệ lụy. Đã từ rất lâu rồi, em vẽ ra trong trí óc của mình bóng hình về 1 người đàn ông lý tưởng. Anh ta chẳng đẹp trai, giàu có gì lắm song là người có tính cách hoàn hảo, làm thỏa mãn mọi mong muốn của 1 cô con gái đỏng đảnh, sống nội tâm và khó hiểu như em…

Ở cạnh em, anh không buồn nhưng cũng chẳng lấy gì làm vui vẻ. Mà sao em vẫn cứ ngây ngô không phát hiện ra điều đó. Rồi 1 lần anh bảo với em rằng anh vừa mới đi chơi với bạn về, anh cảm thấy rất vui. Em đã trông thấy rõ nụ cười mãn nguyện trên môi anh. Bất giác e biết rằng mình vô dụng, chẳng đem đến cho a niềm hạnh phúc thật sự. Tại em chỉ là thứ cảm xúc riêng tư, ích kỷ, đôi lúc là cả những cuộc nổi loạn về tinh thần… có lẽ vì vậy mà e không đủ sức! Em cố gắng tìm tòi, lục lọi nơi anh xem có chút gì là của người đàn ông trong trí tưởng tượng đó không để rồi đem về toàn ủ ê, thất vọng.

Anh à! Anh có hiểu những gì em nói? Mình yêu nhau như vậy là quá đủ rồi phải không? Đã đến lúc chúng ta ngưng bước để quay đầu nhìn về quãng đường phía sau lưng, để tỉnh táo và tiếp tục rẽ hướng nào mà mình thích. Em tin rằng điều đó sẽ tốt cho cả 2 đứa. Sang đoạn đường mới, có lẽ chúng ta sẽ không đi cạnh nhau nữa nhưng biết đâu 1 lúc nào đó, em lại vô tình bắt gặp anh thì sao? Lúc đó Hay xem nhau như người lạ chưa từng quen anh nhé !
Mai Hằng

0 nhận xét:

Đăng nhận xét