Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Đừng sợ mua ôtô

"Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", không phải ai cũng cắm đầu mua xe hơi khi biết mình chưa đủ điều kiện.

Một chiếc ôtô, nếu biết sử dụng đúng cách sẽ đem lại những lợi ích to lớn cho bản thân và gia đình. Nếu có khả năng tài chính (kể cả khả năng, hay thậm chí một phương án tài chính gia đình khả thi, bao gồm cả một kế hoạch trả nợ vay do mua ôtô); nếu thu nhập của bạn đủ để chi phí hàng tháng cho việc sở hữu và sử dụng ôtô riêng.

Nếu nhà đủ rộng để có chỗ đậu xe; nếu nơi làm việc, hay gần đó, có chỗ đậu xe. Nếu còn độc thân và thích đi đó đi kia với chiếc xe hơi của riêng mình…; nếu đã có gia đình và có một-hai con nhỏ, khi đi đâu đó cần che nắng, che mưa… Thậm chí, chẳng cần phải có câu trả lời khẳng định (“Yes”) đồng thời cho tất cả những chữ “nếu” ở trên, nhưng khi đã thích và suy nghĩ thấu đáo, sẵn sàng chấp nhận trả giá cho sai lầm, nếu có, thì tại sao không tự thỏa mãn đam mê của mình ít nhất lấy một lần, trong đời?

Trong chúng ta, chẳng phải đã và đang có rất nhiều người chỉ biết lao vào kiếm tiền không biết bao nhiêu là đủ, lao vào mua đất đai, giữ của để dành, ôm một đống sổ tiết kiệm… Để rồi nhiều khi ôm cái chân gãy, phải đóng đinh, bó bột; hay nằm thở oxi trong phòng cấp cứu đchờ phẫu thuật chấn thương sọ não (do đụng xe máy), chỉ “nhờ” mỗi một việc là trước đó đã quyết không chi tiền cho “tiêu sản”, chỉ đi 2 bánh, tối tối tận hưởng thú vui đếm tiền, đó sao?

Ngay cả việc chỉ dùng ôtô riêng để đi chơi cuối tuần hay dịp lễ chẳng hạn, tại sao lại không? Đã bao giờ chúng ta nghĩ đến việc dùng xe hơi chở gia đình vợ con phiêu lưu Sài Gòn - Đà Lạt, khi đến Lâm Đồng mở cửa sổ đón gió mát cao nguyên chưa? Đã bao giờ chở gia đình bằng xe hơi (không đi theo “tour”) trên con đường rải nhựa ngoằn ngoèo xuyên qua rừng thông Đà Lạt, đến khu cắm trại thung lũng Vàng? Cắm lều, giăng võng ở dưới bãi cỏ ven bờ hồ, giữa rừng thông, tự nướng thức ăn và thưởng thức gió mát, bia lạnh, không khí nhiều ozôn trong lành, nghe tiếng rừng thông vi vu và ngắm mặt hồ rộng mênh mông với những con sóng lăn tăn, lấp lánh dưới nắng…hay chưa?

Đã bao giờ sử dụng một buổi tối trong kỳ nghỉ ở Đà Lạt, lái xe đến một quán ăn nhỏ ở cuối một con hẻm (ôtô đi lọt) sâu dưới thung lũng, nơi thưởng thức món thịt tự nướng nóng hổi (không phải thịt thú rừng đâu nhé) trong cái lạnh về đêm của núi rừng, vừa có cảm giác bồng bềnh giữa khói bếp và mây mù trộn lẫn chưa? Đã bao giờ tự lái xe đi Phan Thiết tìm một khách sạn nhỏ bên bờ biển, hạ trại, và sáng sớm lái xe ra bến cá khi mặt trời vừa nhô lên, mua về những con cá, mực và tôm còn tươi rói, nhóm bếp tự nướng ở đâu đó trong rừng hay trên đồi cát, bằng chiếc bếp lò than và than củi mang theo xe chưa?

Đã bao giờ bạn háo hức cả đêm, như một đứa trẻ (dù râu bạn có thể đã hoa râm), mong cho bình minh đến sớm, để lại lên đường, cùng vợ, con, trên chiếc xe nhỏ, với “cốp” xe lèn chặt đầy đủ vật dụng như võng, nồi, bếp, lò vi ba, bình đá lạnh, trái cây và thức uống ướp lạnh, ghế ngồi ăn trẻ em tháo rời, mấy can nước sạch?

Đã bao giờ dành 10-12 giờ đồng hồ, lái xe Sài Gòn - Nha Trang, dọc đường “vui đâu, chầu đó”, từ việc đi chợ tự nấu ăn, cho đến thưởng thức ly cà-phê trên chiếc võng ở quán ven đường, rồi dội lên đầu và lưng gầu nước giếng mát lạnh ở đoạn Bình Thuận chưa?

Đã bao giờ tận hưởng cảm giác vừa lái xe, vừa mỉm cười mãn nguyện, khi nghe tiếng gia đình cười đùa, ca hát om sòm chưa? Hạnh phúc quá đơn sơ, nhỉ? Đâu có nhất thiết cứ phải “Mẹc”, BMW hay Audi mới đem lại niềm vui?

Tôi không hề chủ quan khi khẳng định rằng hiện tại tuyệt đại đa số người Việt mong muốn có ôtô riêng! Tùy thuộc vào hoàn cảnh, vào khả năng của từng cá nhân, khi giải bài toán hóc búa cho việc tìm các điều kiện cần và đủ, để biến hai vế của bất đẳng thức Nhu cầu (Uớc muốn) và Khả năng (Tiềm lực), sao cho nó trở thành một phương trình không vô nghiệm…

Trong chúng ta vẫn có nhiều người lớn và trẻ em thèm một “bữa cơm có thịt”, trong khi đó, nhiều người, do bác sĩ chỉ định, hay do tự nguyện, lại chỉ thích ăn chay. Có sao đâu, có tôi, có bạn, có những người khác nữa, thì mới thành thế giới chứ!

Trong chúng ta có rất nhiều người chưa có nhà riêng, không có chỗ để xe hơi , hay phải trăn trở, hy sinh một số nhu cầu khác, để sở hữu một chiếc ôtô, hay vẫn phải thuê ôtô để đi chơi… Qua nó mà có được những tiện ích và niềm vui khi rảnh rỗi, hay khi cần xả hơi sau những ngày làm việc căng thẳng.

Vậy thì đã sao, miễn là mình cảm thấy hài lòng, gia đình thuận hòa, hạnh phúc, không phải cố sức vượt quá khả năng, và nhất là, không làm điều gì phi pháp hay trái với lương tâm. Hãy sống cho chính mình, cho gia đình mình và hãy tự quyết định!

Độc giả Nguyễn Thanh Tuân / vnexpress.net

0 nhận xét:

Đăng nhận xét